Bài bình sách, Hồ Thị Mỹ Duyên - Lớp  11C1 

       Khoảnh khắc nào khiến bạn cảm thấy hạnh phúc nht? Khi được hòa mình vào giai điệu của bản nhạc ưa thích? Khi được đắm chìm trong cảm giác ấm áp, sáng khoái vào buổi sớm mai lúc vừa thức giấc? Khi được trò chuyện cùng những người bạn yêu thương? Hay khi được trầm lắng lặng im nơi góc nhà yên tĩnh? Với tôi, có lẽ đó là vào những buổi chiều mưa muộn được “nhâm nhi” cuốn sách mà mình yêu thích trong bầu không khí se lạnh hòa quyện cùng mùi thơm thoang thoảng của tách trà ấm. Đọc sách với tôi không đơn giản chỉ để giải trí mà nó còn là suối nguồn cảm xúc, là bài học làm người và còn là người bạn tri kỉ mở ra cả 1 chân trời mới. Và có lẽ cuốn sách in đậm dấu ấn trong tôi nhất là cuốn “Lời chia tay đẹp nhất thế gian” của nhà biên kịch Noh Hee Kyung - cuốn sách chạm đến trái tim của biết bao độc giả trong suốt 24 năm qua, là cuốn sách đầu tiên khiến cho tôi phải bật khóc, khiến cho tôi giật mình thức tỉnh về tình cảm gia đình thiêng liêng, quý giá.

      “ Lời chia tay đẹp nhất thê gian” là một câu chuyện rất bình thường về những con người bình thường trong cuộc sống được biên kịch Noh Hee Kyung viết để tri ân đến người mẹ đã khuất của mình xuất bản vào năm 1996 và được dịch sang Tiếng Việt vào năm 2018. Có lẽ cũng bởi vì vậy mà qua  từng nhân vật, từng lời nói, hành động trong câu chuyện đều vô cùng gần gũi, chân thực như phản chiếu chính hình ảnh của chúng ta trong cuộc sống thực tại. Câu chuyện kể về Kim In Hee - một người người mẹ, người vợ, người chị, người con dâu đã dành cả cuộc đời hi sinh cho những người thân yêu của mình. Bà chịu thương chịu khó, hết lòng vì người chồng là bác sĩ vốn cộc cằn, bận bịu với công việc khiến ông chưa từng có giây phút ngọt ngào bên người bạn đời của mình; vì người mẹ chồng bị bệnh tuổi già lú lẫn lúc tỉnh, lúc mê, cả ngày gào thét thậm chí còn thẳng tay đánh đập đứa con dâu tận tụy chăm sóc mình; vì đứa con trai suốt ngày chỉ lo ăn chơi lêu lổng mà trượt đại học hai lần; vì đứa con gái đắm chìm trong rắc rối tình cảm của bản thân mà không quan tâm đến mẹ; vì đứa em trai thất nghiệp nghiện ngập rượu chè chỉ biết trông chờ, đổ lỗi cho người chị của mình. Bà luôn lo lắng, hết mình săn sóc cho cả một gia đình mà không hề có chút thời gian cho bản thân mình. Có lẽ cuộc sống đó sẽ mãi tiếp tục nếu như không phải trong một ngày đi khám vì thấy cơ thể mình có dấu hiệu lạ, bà phát hiện mình mắc căn bênh ung thư giai đoạn cuối quái ác không còn cứu chữa được nữa. Đến lúc này mỗi một nhân vât trong truyện mới nhìn nhận lại cuộc sống của mình trước kia đã quá ích kỉ, vô tâm, thờ ơ khi nhận ra người vợ, người mẹ, người chị của mình đang dần rời xa mình. Họ không tin vào hiện thực, họ cố gắng bù đắp tất cả những gì bản thân đã gây ra nhưng lúc này tất cả đều đã quá muộn. Đó là khi người chồng trong khi chính bản thân là bác sĩ, là người cứu giúp người khác nhưng giờ đây lại chỉ biết bất lực nhìn người vợ thân yêu của mình ngày một yếu hơn, những ngày vợ nằm viện từng xúc cảm nguyên sơ thuở mới còn yêu nhau bắt đầu trở lại trong ông, kéo theo không xiết bao những dằn vặt, ân hận, khiến ông không dám đến thăm bà; là khi đứa con gái gác hết mọi công việc, mọi tình cảm cá nhân để cùng mẹ chăm sóc việc nhà cửa; là khi đứa con trai tha thiết cầu xin mẹ có thêm thời gian để có thể cho mẹ xem tấm bằng đại học mà bà hằng kì vọng, khi đứa em muốn được sống lương thiện, muốn được bắt đầu lại sự nghiệp, muốn được là một con người có trách nhiệm để giúp đỡ chị khi người mẹ phải nói lời từ biệt với chồng, với những đứa con của mình để đi tới thế giới bên kia nơi thiếu vắng những con người bà dành cả cuộc đời để yêu thương. “Lời chia tay đẹp nhất thế gian” có lẽ bắt đầu từ đây. Khi bà cùng gia đình đến ngôi nhà mới – nơi sẽ thiếu vắng hình bóng của bà sau này, và bà biết chuyến đi này cũng chính là cuộc chia tay lần cuối cùng với các con và chồng của mình. Câu chuyện kết thúc bằng sự ra đi đau đớn mà lại thật đẹp của người phụ nữ ấy trong căn nhà mà bản thân đã từng mơ ước, đã cố gắng vun đắp, trong vòng tay ấm áp của người chồng bà dành cả thanh xuân cuộc đời hết lòng yêu thương, trong từng lời nói dặn dò, lo lắng cho những người ở lại khi hấp hốiDù con quên hết tất cả, quên đi cả khuôn mặt hay nụ cười của mẹ, thì con cũng không được phép quên con được sinh ra từ bụng mẹ”. Người phụ nữ ấy vất vả cả đời, cuối cùng bà cũng xây xong ngôi nhà mơ ước, cuối cùng cũng có sự quan tâm từ người chồng thân yêu, có cả sự tận hiếu muộn màng của những đứa con nhưng đau đớn bao nhiêu khi tất cả giờ đây chỉ còn tính bằng từng giây, từng phút. Dù người phụ nữ ấy không còn nữa nhưng sự ra đi đầy bi thương, đầy cảm động của bà lại đã đánh thức cuộc sống của năm con người thân yêu bên cạnh mình. Đó phải chăng chính là một sự đánh đổi - một sự đánh đổi đắt giá nhất, chua xót nhất của cả cuộc đời của năm con người ấy.

        Không như những câu chuyện khác kể từ ngôi thứ ba gọi nhân vật là “ông”, là “bà” mà câu chuyện lại gọi nhân vật bằng cách gọi thân thương là “mẹ”, là “bố”, có lẽ cũng chính bởi vì vậy mà khi đọc câu chuyện ta như chìm đắm trong một câu chuyện có thực, vô cùng gần gũi đến lạ thường mà ở đó ta là chính những nhân vật trong truyện với cuộc sống của bản thân mình, ta cảm nhận được từng cung bậc cảm xúc có biết ơn, có nuối tiếc, có hối hận của từng nhân vật trong truyện, ta như thấy chính bản thân mình giữa cuộc sống bộn bề, lo toan đã vô tình lãng quên, thờ ơ với những người thân yêu xung quanh. Từng trang sách được lật đi là lại một lần ta khựng lại suy nghĩ, khựng lại hòa nhịp cùng cảm xúc của từng nhân vật để rồi đến khi cuốn sách được khép lại ta không khỏi giật mình tự hỏi: “Đã bao lâu rồi mình chưa gọi điện hỏi thăm mẹ? Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cùng bản thân cùng mẹ thủ thỉ trò chuyện? Và...ã bao lâu rồi ta chưa nói câu "Con yêu mẹ!"? Bỗng ta chợt thấy bản thân như chính những đứa con trong câu chuyện, vì mọi chuyện xung quanh, vì sự ích kỉ của bản thân mà quên đi mất sự hiện diện của mẹ, điều mà ta mặc định rằng sẽ là của mình, mãi mãi là của mình, quen thuộc như chính hơi thở. Và có lẽ dường như đến khi phải trải qua mất mát thì con người ta mới có thể thực sự trân trọng điều mình đang có, vốn dĩ đâu có gì là hiển nhiên, chỉ là lâu dài quá, thân thuộc quá nên người ta mới ảo giác rằng đấy là hiển nhiên và cũng vô tình quên luôn cách trân trọng để rồi khi mất đi ta mới nhận ra việc còn có mẹ trên đời là điều quý giá biết bao nhiêu. Đời người có vô vàn những đau thương, hối tiếc nhưng có lẽ đau thương, hối tiếc hơn cả là ta đã phụ đi tấm lòng, công ơn dưỡng dục của cha mẹ, bỏ lỡ những khoảng thời gian đẹp đẽ nhất để rồi khi không còn thời gian, tất cả chỉ còn là quá khứ rồi mới hối hận vì tất cả. “Điều chia tay đẹp nhất thế gian” tựa như một sự hối tiếc muộn màng, đã gieo vào lòng người đọc vô vàn những trăn trở, suy ngẫm, những trân trọng, yêu thương tới người phụ nữ tuyệt vời nhất cả cuộc đời ta.

    “Thật kì lạ khi còn trên đời, mẹ chỉ đơn giản là mẹ thôi. Chẳng có gì hơn. Thế nhưng khi bà qua đời, tôi bỗng có suy nghĩ rằng bà là cả cuộc đời của mình.” Đọc xong câu chuyện mà nước mắt không ngừng rơi, có lẽ tôi chưa đủ trưởng thành để thấu hiểu tất cả những cảm xúc của từng nhân vật trong chuyện, nhưng từ tất cả tôi bỗng nhận ra phải chăng bản thân mình đã quá vô tâm trước người mẹ thân yêu của mình, phải chăng bản thân đã quá dễ dàng thốt ra lời cáu gắt khó chịu hơn là những lời yêu thương. Tôi thầm cảm thấy tự trách bản thân nhưng cũng thầm cảm ơn vì mình vẫn còn thời gian để yêu thương, để thay đổi,  để sống quan tâm mẹ hơn, để nói lên tình cảm, để không phải hối hận muộn màng như những đứa con trong câu chuyện.

      Bằng lời văn gần gũi, chân thực từ chính tình cảm của mình, Noh Hee Kyung đã thật sự thành công trong việc truyền tải cảm xúc đến người đọc, thức tỉnh mỗi đứa con về vai trò, về tầm quan trọng của người mẹ , khiến người đọc cảm nhận sâu sắc và hoàn thiện chính mình, thay đổi khiến cuộc sống ý nghĩa hơn, yêu thương thật nhiều, nhất là đối với gia đình thân yêu của mình. “Lời chia tay đẹp nhất thế gian” như một thông điệp nhẹ nhàng mà sâu sắc, là tiếng chuông trong trẻo man mác buồn đánh thức chúng ta về tình cảm gia đình: “Hãy yêu thương những người thân xung quanh mình khi còn có thể, và hơn thế nữa cuốn sách xứng đáng là một kiệt tác, là biểu tượng của tình cảm gia đình quý giá, thiêng liêng, làm lay động trái tim hàng triệu độc giả để rồi Cho đến cuối cùng, ta vẫn thấy ngập tràn tình thương thật sự giản dị mà họ dành cho nhau, dù không nói gì nhiều. Người ta vẫn cảm nhận được nỗi đau đến khắc khoải khi bà mẹ tạm biệt con trai và con gái lần cuối, vẫn xót xa cho buổi cuối hai vợ chồng già ngồi cạnh nhau nói về một ngày không còn chung đường, một người đi, và một người ở lại. Tất cả cuối cùng chỉ còn là một lời giã từ đẹp nhất, cảm động nhất và cũng xót xa nhất....(Lời chia tay đẹp nhất thế gian)

                                                                 Họ và tên: Hồ Thị Mỹ Duyên - Lớp:  11C1                             Trường: Trung học phổ thông Chuyên Hùng Vương- Pleiku- Gia Lai

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 91
Hôm qua : 224
Tháng 12 : 1.358
Năm 2021 : 241.185

Trường THPT Chuyên Hùng Vương

Địa chỉ: 48 Hùng Vương- Phường Ia Kring - Tp.Pleiku - Tỉnh Gia Lai
Điện thoại:  02693824380             - Email: thptchuyenhungvuong@gialai.gov.vn

Thiết kế & Phát triển bởi EduPortal